Tinh thần hướng đạo

29 Tháng Chín 201511:15 CH(Xem: 2409)
Tinh thần hướng đạo
TINH THẦN HƯỚNG ĐẠO TRONG NẾP SỐNG CỔ TRUYỀN ĐÔNG PHƯƠNG

Có bao giờ các em mơ tưởng đến các Tráng sỹ của nước ta thời xưa không?

Một thanh gươm, một ngựa, người Tráng sỹ lên đường… Chàng ra đi để giúp dân giúp nước mà không hẹn ngày về, làm việc nghĩa không màng khen thưởng, không muốn ai biết đến danh tánh mình và sẵn sàng chết vì đại nghĩa với một nụ cười trên môi.

Tráng sỹ đặt danh dự trên hết, không thất tín với ai cũng như không bao giờ làm điều bất chính, thề chết vinh còn hơn sống nhục, lúc nào cũng sẵn sàng tranh đấu cho chính nghĩa, cho Tổ Quốc và cho danh dự của chính mình nữa. Bạn đường của Tráng sỹ là một nhóm dũng sỹ (cũng như một đội Hướng Đạo có một đội trưởng và các đội sinh), cùng chung một lý tưởng, một lòng trung tín với nhau cùng chia sẽ vui buồn sướng khổ. Họ cẩn thận giữ gìn thân thể và tâm hồn, sẵn sàng hoạt động để thực hiện lý tưởng. Họ giúp đỡ và đặc biệt cư xử rất nhã nhặn đối với mọi người, rất lịch sự đối với phụ nữ, thương yêu trẻ thơ và kính trọng người già, săn sóc người bệnh tật.

Về sau, khi đã lập gia đình, họ dạy cho con cái biết võ nghệ, có tinh thần tự cường và hào hiệp, chăm đọc sách đạo lý. Họ rèn luyện cho chúng những đức tính căn bản để làm người:
HIẾU – LỄ - TRUNG – TÍN
LỄ - NGHĨA – LIÊM – SỈ.

Khi người con đến tuổi trưởng thành, người cha trao cho con một thanh gươm; đôi khi còn lấy chàm thích lên cánh tay hay bả vai những sứ mạng mà người con sẽ phải thực hiện. sau vài lời khuyên nhủ cuối cùng, người con thành kính bái nhận và ghi tâm lời chỉ huấn.

Thế rồi chàng lên đường với một thanh gươm và vài quyển sách quý. Chàng đã trở thành tráng sỹ, nối chí cha mình, và bắt đầu một cuộc sống phiêu lưu, nghĩa hiệp…

Có những Tráng sỹ bậc thầy, khi trở về già thường mở trường dạy học, nhận một số thanh thiếu niên làm môn đệ. Trường học đây là một khu đạo viện thiết lập tại một nơi biệt lập, nhất là trên núi… Các đệ tử xin “nhập môn” rồi ở đó để học hỏi những đức tính của thầy, để rèn luyện võ nghệ, nghiên cứu binh thư, đọc sách thánh hiền và tập làm quen với những công việc nặng nhọc để có thể sống tự lập.

Ngày mà một để tử đã tỏ ra xứng đáng và sư phụ xét thấy chàng đã có đủ khả năng giúp đời, giúp dân, giúp nước chàng sẽ được phép “hạ sơn” để “hành hiệp”.

LH_Buoc_duong_dau_DoVanNinh-1

Trước đông đủ bạn đồng môn, chàng thanh niên quỳ tạ trước mặt thầy và trước bàn thờ các vị tổ sư để tuyên thệ sẽ mãi mãi giữ mình cho xứng đáng, và giữ danh dự cho môn phái. Sau đó, sư phụ ban cho chàng một thanh bảo kiếm…

Sau lễ hạ Sơn chàng trở nên Tráng Sỹ (hay Hiệp Sỹ), và cũng kể từ ngày ấy bắt đầu sống một đời sống phiêu lưu vô định. Đến đâu chàng cũng đề lại ít nhiều kỹ niệm do những hành vi cao đẹp của một hiệp sỹ vô danh. Chàng cứ sống như vậy cho đến ngày Tổ Quốc cần tới cánh tay của chàng để bảo về bở cõi, và gìn giữ non sông.

Việt sử còn ghi lại biết bao chiến công oanh liệt của Trần Quốc Toản, đức hy sinh cao cả của Lê Lai, lòng vị nghĩa của Lê Phán Quan và những gương hào hiệp của các Tráng sỹ vô danh đã hy sinh thân mình cho lý tưởng.

Hỡi các Hướng Đạo Sinh, các em sẽ làm gì hơn là noi gương các Tráng sỹ của dân tộc Việt!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn